|
Đám Cưới Đầu Xuân
MP3
Trong phòng khách bà tám đang lay quay cắm hoa và tự khen mình:
Bà Tám: -Úi chu choa! thiệt tình mà nói tui cắm không sắc sảo bằng bọn trẻ, nhưng nhờ quen tay cũng thấy đẹp quá hả ông?
Ông Tám: -Tui mệt bà quá! Đứng đó mà mèo khen mèo dài đuôi bà không mần ai vô đây mà mần cho đây. Ba ngày Tết, ông bà mình thì kiêng cử không cho cưới gả có cưới có gả cũng đợi ra giêng. Đằng nầy bà chìu con Lành mần cái đám cưới ngay mồng một Tết cho hàng xóm họ chửi nhà mình. Riết rồi tui không có quyền hành gì ráo trọi trong cái nhà nầy.
Bà Tám: -Ông nói vậy mà cũng ráng nói, ai dám chửi mình chớ? Thì Tết hay ngày nào cũng là ngày của trời đất, mình mần cái đám cưới đầu năm cho vui vẻ gia đình, họ hàng, chòm xóm. Người ta đến ăn đám cưới rồi chúc Tết luôn một thể có tiện hông?
Ông tám: -Tui sợ thiên hạ cười chê con gái mình muốn chồng như dịch hổng chờ được đến sang năm mới gả.
Bà tám: -Ối ai nói gì nói tui có một đứa con tui gả con tui chớ hổng có gả con của họ. À mà! Ông nên nhớ con Lành nhà mình nó từ chối không biết bao nhiêu đám trong làng rồi, chớ bộ ế sao; nhưng nói qua nói lại nó kén riết rồi gặp thằng Tâm nầy thiệt tui vừa ý hết sức. Vậy mà tụi nó quen nhau tròn trèm cũng gần 2 năm rồi á. Hôm đầu tiên nó mang thằng Tâm về chào ông với tui, cái nhà nầy như có bom nổ. Nó ra về chưa tới cổng thì cái miệng ông la om xòm lên:
Ông Tám:"A! tưởng thằng nào chứ cái thằng nầy tao còn lạ gì nó mà nó cũng đâu có lạ gì tao. Tao quạt cho nó mấy trận vì cái tội cứ đeo theo dụ tao theo đạo Tin Lành. "
Bà tám: rồi ông nhiếc con gái mình:
Ông Tám:" còn mầy, kén cho lắm bây giờ gặp cái thứ Tin Lành cho đáng đời mầy đi con ơi!"
Bà Tám:Tui nghe ông la quá mà không biết bao nhiêu lần tui khóc với con: "Má thấy nó cũng được...ngặt cái nó đạo Tin lành, khó nói với ổng lắm con à!". Ông biết lúc đó nó trả lời sao hông? "Tin...dử mới khó chứ Tin lành khó nổi gì má?" -Bây giờ ông thấy hông? Con Lành thay đổi rất nhiều rồi.
Ông Tám:-Thôi! Bà có nhắc đi nhắc lại chuyện củ thì ngày mai tui với bà cũng chịu thua nó rồi. Bà vô trong coi con Lành chuẩn bị đồ đạc đem theo về nhà chồng chưa? Mà nó có buồn bả lắm không vậy? Bà phải để ý nó kỷ à nhen! Sao bàn tới cái vụ lể nghi thì tui bị nó "chỏi" liền hà! Tui mới la nó vụ mâm ngũ quả đó!
Dẫn truyện: Bà Tám nhỏ giọng:
Bà Tám:-Không có gì lạ đâu ông đừng lo. Tự ý nó quyết định, mình còn đầu hàng nó nửa mà, chớ có ai ép uổng gì đâu…Nếu nó có buồn, thì con gái sắp lấy chồng xa cha mẹ đứa nào hổng giống vậy! Thôi để tui vô coi ngó lại mấy thứ, để ngày mai cho nó lạy xuất giá nửa.
Dẫn truyện: Ông Tám nổi giận:
Ông Tám: -Tui đố bà bắt nó lạy được đó! Bà mà bắt nó lạy được, tui đi bằng đầu! Dẫn truyện: Bà Tám cúi mặt làm thinh ra nhà sau. Dẫn truyện: Lành bước nhà trước gặp ông Tám.
Lành: -Ba à! Ba đi ngũ đi sang mai còn thức sớm đón đàng trai qua nửa. Dẫn truyện: Ông Tám vẩn còn bực mình cằn nhằn vài câu:
Ông Tám: -Thiệt con cái đời nay đặt cha mẹ đâu thì tao ngồi đó có dám cải đâu. Tao không ghét thằng Tâm, nhưng ngặt cái nó Tin Lành.
Lành: -Sao Ba chê người ta Tin Lành hoài vậy? Chớ con gái của Ba thì sao?
Ông Tám:-Tao có chê mầy đâu, 2 năm nay tao thấy đi đâu ai cũng khen tao với má mầy có phước đẻ có một đứa con gái mà con Lành càng lớn càng thay đổi tính tình biết cách ăn cách ở. Mà…mầy cũng muốn theo Tin Lành nửa sao con?
Lành:-Không phải muốn theo mà là theo rồi ! Con xin lổi tại con thấy Ba có thành kiến với đạo Tin Lành nặng quá nên con không dám nói, thiệt là con chính thức theo đạo Tin Lành 2 năm nay rồi, và cũng chính Chúa của Tin Lành giúp con thay đổi chớ không phải do con càng lớn càng biết ăn biết ở đâu Ba.
Ông Tám: -Thằng đó nó theo đạo Tây đạo Mỷ bỏ ông bỏ bà chắc cha mẹ nó buồn khổ lắm, rồi bây giờ Ba Tưởng con ưng nó thì đạo ai nấy giử ai ngờ con cũng theo nó luôn…chắc bên xui gia đó ..tuyệt vọng lắm phải không?
Lành: -Sao lại tuyệt vọng hả Ba? Cha mẹ của ảnh cũng cùng một đạo mà.
Ông Tám: -Thôi rồi! Tao biết chuyến nầy tao với má mầy mất con rồi.
Lành: -Không có mất đâu Ba. Theo đạo nào con vẩn còn là con của Ba Má mà, mặc dù đạo Tin Lành không thờ cúng ông bà; nhưng Chúa dạy: Phải hiếu kính cha mẹ. Cha mẹ còn sống không hiếu thảo đền đáp công ơn, đến lúc chết rồi cúng cha mẹ đâu có ăn phải không Ba?
Ông Tám: -Mầy nói sao nghe cũng trọt lót. Thôi Ba đi ngũ.
Dẫn truyện: Cả nhà đang rộn ràng chuẩn bị đón đàng trai đến rước dâu…có ông bà Tư, Bà Bẩy sang thăm trước
Dẫn truyện: Bà Tám mời khách vào nhà
Bà Tám:-Mời chị Bẩy, anh chị Tư vô. Úi! vợ chồng tui đêm qua nằm xuống cho đở cái lưng vậy thôi chớ có ngũ miếng nào đâu. Anh chị qua sớm phụ giúp gia đình tui mang ơn nhiều lắm .Tết nhứt sẳn có đám tiệc cũng nhờ cô bác, chòm xóm thương tình tiếp tay chớ không thôi làm sao cho xuể hết.
Dẫn truyện: Bà Bẩy là chị của ông Tám lo chuẩn bị khay trầu ruợu kêu Lành ra rót rượu lạy cha mẹ cô bác trước khi xuất giá. Lành ngoan ngoản đứng vòng tay rất lể phép:
Lành: -Thưa Ba Má và các cô bác, ý Ba Má con muốn con lạy cha mẹ, các cô bác là đại diện cho hai bên nội ngọai, để cám ơn công sinh thành nuôi dạy con trước khi con về nhà chồng. Nhưng con nghĩ mấy cái lạy không trả được công sinh dưỡng và thương yêu của cha mẹ và hai bên nội ngoại đâu. Đó chỉ là hình thức bên ngoài, không thay thế dược tấm lòng của con cháu. Con xin lấy cách ăn ở để đền đáp công ơn.
Dẫn truyện: Ông Tám ngắt lời con:
Ông Tám: - Người sống có thể miển cho con, nhưng còn ông bà đã qua đời thì con phải lạy chớ!
Lành: - Thưa Ba Má, thưa ông bà cho phép con nói. Chẳng phải con tiếc chi mấy cái lạy, mấy cái xá, nhưng làm vậy là con mắc tội với Đức Chúa Trời.
Dẫn truyện: Cậu Tư bất bình:
Cậu Tư:- Vậy con coi ông Chúa nào của con đó trọng hơn ông bà tổ tiên mình nửa sao?
Lành - Dạ thưa cậu Tư, cậu nói rất đúng Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa, là Ông Trời tạo dựng ra loài người trong đó có ông bà tổ tiên chúng ta. Đức Chúa Trời chính là ông Tổ cao trọng nhất của chúng ta. Con đả thờ lạy Đức Chúa Trời mà còn thờ lạy ông bà y như vậy nữa, hóa ra con xem ông bà tổ tiên mình ngang hàng bằng với Ông Trời? như vậy là mắc tội với Ông Trời. Ông bà cô cậu chú bác suy nghĩ lại coi con nói có đúng không?
Dẫn truyện: Cậu Tư ngơ ngác:
Cậu Tư:-Nói vậy rồi ngày mai lể rước dâu tụi bây hai đứa không lạy bàn thờ ông bà hay sao hả? Lành: - Dạ thưa không! Cậu Tư:- Như vậy còn cái thể thống, lể nghi gì nữa đây? Ít ra bây cũng phải lạy mấy cái cho mát mẻ vong linh ông bà, cho nở mặt nở mày cha mẹ họ hàng nhà mình, cũng để cho đủ nghi lể chớ!
Lành- Dạ thưa Cậu Mợ, cho dù con có lạy bao nhiêu đi nữa cũng đâu làm mát mẻ vong linh ông bà được. Vong linh ông bà đả về ở một nơi chờ ngày phán xét; mình chỉ có thề cầu nguyện thôi, chớ không làm gì được hơn nửa đâu. Còn nở mặt cha mẹ họ hàng thì tùy theo cách ăn ở của con, chớ đâu phải nhờ mấy cái lạy! Nếu con ăn ở bất hiếu, bất nghỉa bấy lâu nay, rồi bây giờ có lạy bao nhiêu cũng đâu thay đổi được gì? Chú bác cô cậu cha mẹ có thương con thì đừng bắt con làm những điều trái lại với lời dạy của Chúa. Xin nhìn cách ăn ở của con mà đo lường lòng hiếu thảo của con.
Dẫn truyện:Rồi Lành rót nước trà bưng mời từng người. Dẫn truyện:Ông Tám lắc đầu phân bua với anh em:
Ông Tám:-Thiệt tình…vợ chồng tui nhượng bộ, kỳ nầy chịu thua nó từng bước, từng bước! Mấy anh chị thương vợ chồng tui thì xin thương cho trót, thông cảm bỏ qua giùm cho. Thôi mấy anh chị đến trước ngày hôm nay để thăm hỏi như vậy là quý hóa lắm rồi, mai ráng tới giúp vợ chồng tui thêm một bửa nửa. Ý! hổng biết bên đàng trai coi Thầy nào mà rước dâu trưa quá, tới mười giờ lận đó!
Dẫn truyện:Mợ Tư bổng nói như trút nổi ấm ức dồn nén lâu nay:
Mợ Tư:-Tui mà được con rể như anh chị, thì có nhượng bộ gấp mấy chục lần tui cũng vui . Anh chị thấy đó, chồng con Hương tui, lề nghi đầy đủ lạy gần sói trán hết bàn thờ người chết đến lạy từng người sống. Rồi bây giờ có lo làm ăn gì đâu, tối ngày đi ăn nhậu. Nhậu say về thì đánh vợ, nó chửi luôn tới vợ chồng tui nửa…Má nó chạy qua ngăn cản nó hất bả té nhào gảy xương ống quyển nằm cả năm nay kìa! Con Lành nói vậy mà tui nghe được lắm à! Thà không lạy mà biết cách ăn ở không làm buồn lòng ai hết; còn hơn bắt nó lạy rồi bất hiếu chưởi cha mắng mẹ. Dẫn truyện: Ông Bà Tám tiển khách ra về Dẫn truyện: Ông Tám vẩn còn hậm hực:
Ông Tám:-Vậy ngày mai làm lể sao đây con? Tau bực mình quá đổi không lẽ làm Cha tao bỏ đi cho khuất mắt trong ngày lể cưới của con gái mình, chớ tau không có vui chút nào hết nhen…rồi đây cả chòm xóm bàn tán phê phán nghe nhức lổ tai à.
Lành:- Ba à! việc người ta nói thì làm sao mình cấm được, tại người ta chưa hiểu rỏ mà thôi. Việc nhà của mình thì mình lo, Ngày nào cũng là ngày của Chúa, giờ nào cũng là giờ của Chúa- không có ngày giờ xấu đâu Ba. Tụi con sắp xếp giờ nào thuận cho cả hai bên cho Mục Sư hành lể thì đó chính là giờ tốt.
Ông Tám:- À! Mục Sư là ai vậy con? Thầy trụ trì ở bên nhà Chúa gì đó hả? Nói cho Ba nghe ngày mai Ba với Má con phải làm cái gì đây? Lành:- Dạ, con cắt nghỉa cho Ba biết nè. Ông Mục Sư là người được ơn hầu việc Chúa để quản nhiệm Hội Thánh là nơi mà chúng con đến đó hợp thờ phượng Chúa cùng nhau học hỏi chia sẻ kinh nghiệm biết thêm nhiều về Chúa. Ông Mục Sư cùng bên đàng trai và vài ông bà anhchị trong Hội thánh đến đây gặp Ba Má rồi sau đó tất cả đến nhà thờ để làm lể kết hôn trước sự chứng kiến của Ba Ngôi Đức Chúa Trời. Còn Ba Má thì chút nửa Mục Sư đến nhà thăm sẻ chỉ cho Ba Má biết cần làm gì…đáng lẻ chuyện nầy cho Ba Má chuẩn bị trước mấy tuần, nhưng tại Ba có thành kiến quá nặng với Tin Lành rồi nóng nảy quá cứ la con hoài nên con đành để cho đến giờ cuối nầy. (Màn hai…..Sau ngày cưới bà con ghé qua nhà thăm chúc Tết ông bà Tám)
Dẫn truyện: Ông Tám ra ngõ đón bà con với nụ cười thật tươi
Ông Tám:-Tui chào anh chị bà con, mừng năm mới Tết đến hỉ hòa vi quí Thôi xong cái đám cưới rồi tụi mình cũng vui trong 3 ngày Tết đi. Vợ chồng tui hết sức cám ơn quí vị. Dẫn truyện: Bà Bẩy đáp lời:
Cô Bảy- Từ lúc cha sanh mẹ đẻ hùi nào đến giờ tui chưa có đi đám cưới Tin Lành à! Cái ông Thầy Mục Sư gì đó giảng có nghĩa hết sức, mấy người theo Chúa họ dể thương gì đâu…gặp ai cũng tay bắt bặt mừng…vui vẻ, cầu nguyện mình nghe cũng rỏ ràng, rốt cuộc rồi cũng êm xuôi trọt lót. Vào nhà thờ, sao tui thấy sáng sủa, ca hát vui vẻ làm sao. Dẫn truyện: Mợ Tư xen vô:
Mợ Tư:- Đám cưới con Lành không bị trách nhưng có bị chê…Tui nghe người ta chê đôi bông hột xoàn nhỏ quá, cái áo cưới mặc hổng được Tươi… Dẫn truyện Bà Tám cười khi nghe xong
Bà Tám:- Ối thôi! miệng đời mà ở sao cho vừa lòng người, ai chê kệ họ. Tui mừng và cảm ơn Chúa vô cùng, tui chỉ sợ hai đàng bắt bẻ lổi phải thì mất vui ai ngờ họ hàng chòm xóm vào dự trong nhà thờ rất đông chuyện êm xuôi đẹp đẻ mọi đàng, không có ai chống đối gì hết. Dẫn truyện :Ông Tám ngắt ngang lời vợ:
Ông Tám:- Bà mới nói cám ơn Chúa gì đó, bộ bà cũng xiêu theo vợ chồng con Lành rồi sao?
Bà Tám:- Ờ, tui lén ông đến nhà thờ mấy tháng nay, hôm qua ông không thấy anh chị em biết tui đến chào hỏi sao? Thiệt ra không phải tui chọn Chúa đâu. Ngài chọn tui từ trong lòng mẹ kìa, tại mình chưa biết thôi. Dẫn truyện:Ông Tám quay lại hỏi vợ:
Ông Tám:- Vậy chớ tui hỏi bà, bà đến đó bà có thấy lạ hông vậy? Họ thờ cái gì tui có thấy cái Tượng nào đâu chỉ có cây thập tự treo trên Tường, họ không đốt nhang, tụng kinh, lạy. Tui thắc mắc à nhen. Dẫn truyện: Cô Bẩy cũng nói vô:
Cô Bảy:- Ờ mợ Tám biết nói nghe thử coi, tui cũng thấy lạ
Bà Tám:-Thì hôm trước con Lành có cắt nghĩa tại sao nó không lạy bàn thờ tổ tiên rồi. Còn chuyện thờ cúng hình Tượng thì tui hỏi mấy người nè. Mấy cái Tượng do ai làm ra? Bằng xi-măng, đất sét hay cây gổ, vàng, cẩm thạch gì đó có mắt không thấy, có mủi không thở được, có miệng không nói được, có chân không đi được. Tại sao mình phải quỳ lạy mấy cái Tượng đó? Còn cây thập tự giá là biểu Tượng cho sự hy sinh cứ chuộc của Chúa Cứu Thế Giê-Xu. Dẫn truyện:Ông Tám xen vô với vẻ đầy ngạc nhiên:
Ông Tám:- Cha ơi! Lúc nầy tui đâu ngờ bà rành cái Tin Lành nầy dử quá! riết rồi theo đạo Tây Mỷ ráo trọi hết đi.
Bà Tám:- Đạo gì đạo Tây với Mỹ. Đạo là đạo Trời để cho mình biết ai là Đấng tạo dựng ra con người vạn vật làm mưa làm nắng mà thờ kính, chứ có thờ lạy Tây Mỷ gì đâu. Ông không biết đừng nói càng. Ông Tám:- Vậy là bà cũng muốn theo con vợ chồng con Lành hả?
Bà Tám:- Ra giêng đây tui đi học lớp giáo lý căn bản rồi làm phép Báp têm theo luôn coi ông có cấm tui được hông. Đạo ông ông giử, đạo mẹ con tui mẹ con tui giử đó.
Ông Tám:- Nói vậy chớ, tui chưa biết gì làm sao tui theo bà.Tui thấy vợ chồng con Lành nói cũng có lý. Ông Mục Sư giảng cũng nghe phải lẻ đạo Trời, mọi người trong nhà thờ vui vẻ tử tế tui cũng muốn trở lại để tìm hiểu rỏ Tin Lành hơn. Dẫn truyên: Cô Bẩy hân hoan:
Cô Bảy:- Mèn ui! Nghe chị Tám nói nảy giờ tôi mừng thấp thỏm. Ngay lúc đầu, thiệt tình tui vừa ý thằng rể Tin Lành của anh chị quá! Nó ăn nói chừng mực, lể phép không giả tạo, không miệng lưỡi khoe khoang. Hôm qua tui nghe bà Sáu Lư kiu nó bằng Thầy tui lén hỏi, ai ngờ nó trong đạo nó học lần hồi rồi lên tới Thầy truyền đạo gì đó mà, coi bộ người ta nể trọng lắm. Con Lành nhà nầy có phước. Tui không cần ai nói gì hết, tui tự biết Chúa dạy họ điều tốt, thay đổi con người của họ. Thiệt tui cũng muốn đến cái nhà thờ đó để mà học hỏi thờ lạy Chúa vì Chúa lớn hơn ông bà tổ tiên của mình.
Dẫn truyện: Mợ Tư nói phụ thêm vô:
Mợ Tư:-Tui cũng đồng ý với chị Tư. Ra giêng rồi vợ chồng tui tính cùng đi với vợ chồng anh Tám đây. Dẫn truyện Cậu Tư lên tiếng phản đối Cậu Tư:- Bà nói cái gì? Tui không phải là hạng người a-dua, chạy theo phong trào và dể dụ đâu nghen! Mợ Tư giọng bất mản với chồng:
Mợ Tư:- Xí! tụi mình theo cái tốt, người tốt mà là a dua sao? Bà con mình lần lượt tin Chúa là đi theo Ông Trời chớ đâu phải theo vợ chồng con Lành.
Cậu Tư:- Thôi bà đừng nói nhiều, gia đình chú Tám đây có một mình con Lành theo Chúa mà nhà cửa đả om xòm lên rồi. Bây giờ tới phiên bà nửa chắc loạn lên quá! Không phải mình tui, mà mấy đứa kia cũng điên đầu hết cho coi.
Mợ Tư:- Nè! Tui cho ông biết con Hương nhà mình nó vô phước lấy nhầm thằng Tin Dử nên nhậu nhẹt đánh vợ con, chớ còn mấy đứa kia tui gả ráo cho Tin Lành cho ông coi.
Cậu Tư:- Bà hay dử à. Tết nhứt qua đây chúc Tết chú thím Tám chớ hổng phải tranh đua cải nhau nhen.
Mợ Tư:- Tui báo cho ông tin vui đầu năm, con Lành thằng Tâm qua chơi với sấp nhỏ nhà mình làm chứng ráo trọi, mấy đứa nó đi nhóm thanh niên trong nhà thờ, vô đạo Tin Lành hết rồi ông ơi. Tui chỉ khổ cho thắng rể của mình với ông thôi hà. Sau nấy tui đi là cũng mong con gái con rể của tui nó cũng thay đổi cho giống thằng Tâm con Lành nhà nầy thôi Bà Tám lên tiếng:
Bà Tám:- Ôi tui hết sức cảm tạ ơn Đúc Chúa Trời, cái đám cưới đầu năm nầy thật quá có phước. Tin Lành mở mắt hết gia đình họ hàng nhà mình…. (vở kịch chấm dứt)
Tiếng Xưa
|