www.mytnpa.org
Home arrow Bài Học Kinh Thánh arrow Hành Trình Dân Ysơraên vào Canaan arrow 03 MÔISE ĐƯỢC CHÚA KÊU GỌI
17/12/2014
Trang Chính
Home
Bài Học Kinh Thánh
Câu Chuyện Gia Đình
Câu Chuyện Phúc Âm
Chuyện Ngắn Phúc Âm
Chương Trình Phát Thanh
Danh Sách Diễn Giả
Giảng Luận
Giới Thiệu
Hình Ảnh Sinh Hoạt
Lịch Sử Hội Thánh
Lời Chứng
Mỗi Ngày Với Chúa
Nghe Đọc Sách/Thư Viện Sách
Phát Thanh Truyền Hình
Suy Gẫm Niềm Tin
Tài Liệu Chứng Đạo
Thánh Nhạc
Tài Liệu Tham Khảo
Tìm Hiểu Thánh Kinh
Trưng Dẫn Kinh Thánh
Tùy Bút
Nối Mạng
Liên Lạc - Gởi Thư
Tìm
Blog
Merry Christmas 2014
Christmas_2012.jpg
03 MÔISE ĐƯỢC CHÚA KÊU GỌI PDF In E-mail
Người viết: Cố Mục Sư Đoàn Văn Miêng   
29/05/2001

Bài 3:

MÔISE ĐƯỢC CHÚA KÊU GỌI (Xuất 2.11 - 3.14).

Nguồn gốc của dân Ysơraên - bây giờ gọi là Do Thái - đến từ một người được Đức Chúa Trời kêu gọi là Ápraham. Ông đã lìa bỏ thành Urơ, xứ Canh đê mà đến ngụ tại xứ Canaan. Đức Chúa Trời hứa ban cho ông và cả dòng dõi ông xứ Canaan làm cơ nghiệp và cho đến ngày nay, Đức Chúa Trời còn giữ lời hứa đó, tức là xứ Canaan vẫn còn ở trong tay của người Do Thái. Đức Chúa Trời đã cho Ápraham sanh một trai là Ysác. Ysác có hai người con là Êsau và Giacốp. Giacốp có 12 con trai và họ lấy tên 12 con trai đó làm 12 chi phái cho người Ysơraên. Khi 12 con trai của Gia cốp có sự yếu đuối, tranh cạnh với nhau, họ đã bán người em út là Giôsép xuống làm nô lệ tại Êdíptô. Khi Giôsép đã trở thành Tể tướng tại nước Êdíptô, thì ông đem cả gia đình của mình, tức là cha và 11 anh em xuống kiều ngụ tại Êdíptô. Cuộc kiều ngụ đó kéo dài 400 năm, khi Giôsép và các anh em của họ còn sống thì được hoàng triều Êdíptô hậu đãi lắm. Nhưng khi Giôsép và các người đồng thời đã chết, thì những người kế đó không biết Giôsép. Họ nghĩ rằng dân Do Thái hay là Ysơraên mỗi lúc một đông hơn, từ số 70 người lần hồi đến gần hai triệu người. Họ nghĩ rằng một ngày nào đó có chiến tranh xảy ra thì dân Ysơraên sẽ đánh lại họ, hay là thừa cơ hội đó ra khỏi xứ và họ sẽ mất một số nô lệ rất là đông. Vì vậy, hoàng đế Êdíptô đã lập kế hoạch để tiêu diệt dân Do Thái hay là làm cho họ mỗi lúc một kiệt quệ hơn và làm nô lệ từ đời này qua đời khác, chớ không hi vọng gì ra khỏi xứ.

Vì vậy, sự bắt bớ dân Ysơraên mỗi lúc một gia tăng trong suốt khoảng thời gian gần 100 năm. Vì vậy, Đức Chúa Trời đã lập kế hoạch đưa Môise lên làm con trai của Công Chúa Pharaôn, tức là Hoàng tử và Môise có hi vọng trở thành hoàng đế xứ Êdíptô. Ông được nuôi dạy trong Hoàng cung 40 năm. Khi ông đã khôn lớn, ông bắt đầu nghĩ đến việc giải phóng dân tộc của mình.

Khi Môise được 40 tuổi, tức là đã khôn lớn rồi. Ông nghĩ dầu là người ở trong hoàng cung  Êdíptô, nói tiếng Êdíptô, học văn hoá Êdíptô, ăn mặc theo lối người Êdíptô, nhưng ông không phải là người Êdíptô, mà là người Ysơraên. Vì vậy, một ngày nọ, ông ra khỏi hoàng cung đến thăm đồng bào của mình là người Ysơraên. Ông thấy họ làm việc cực nhọc quá đỗi, bị hà hiếp, ngược đãi hàng ngày. Chính lúc đó, ông thấy một người Êdíptô đang đánh đập một người Ysơraên. Nhìn quanh quất không có ai, ông giết người Êdíptô đó và vùi thây trong cát. Ông nghĩ rằng đồng bào của mình sẽ cùng một lòng, một ý với mình để giải phóng dân tộc khỏi ách nô lệ. Không ngờ, sau đó, khi ông can gián hai người Do Thái đánh lộn, họ đã phản đối ông: "Ai đặt ngươi làm vua, làm quan án cho chúng ta? Có phải muốn giết ta như đã giết người Êdíptô kia chăng?" (Xuất 2.14). Môise biết việc của ông đã bại lộ và hoàng đế Ai Cập thể nào cũng tìm ông để giết

Dầu Môise đã 40 năm ở trong hoàng cung Ai Cập, tốt nghiệp các trường Đại học, có tài năng, có tri thức và lòng yêu thương đồng bào của mình, muốn giải cứu họ khỏi ách nô lệ, nhưng ông đã vội vàng bước đi mà không chờ mạng lệnh của Chúa, nên dầu ông có ngăn ngừa và ngó quanh quất, sợ người ta thấy việc của ông thì việc cũng bị bại lộ. Về sau, khi ông được Chúa kêu gọi và sai đi, thì Kinh thánh bảo rằng: "Ông không sợ vua Êdíptô". Ông không sợ, vì có Chúa ở cùng ông, Ngài đã kêu gọi và sai ông đi. Trước đó ông đã sợ và thất bại là vì ông đi theo con đường riêng của mình.

Mỗi chúng ta là những người được cứu rỗi, muốn phục vụ Chúa, muốn tôn vinh Ngài, muốn giúp đỡ cho mọi người, nhưng chúng ta phải hiểu rằng chúng ta không thể làm gì được nếu không bởi sự kêu gọi và sai khiến của Chúa. Mỗi chúng ta phải lắng nghe tiếng của Ngài và chờ đợi ý chỉ của Ngài cho chúng ta. Khi chúng ta thật được kêu gọi và sai đi thì có biết bao nhiêu lời Chúa  nhắc đi nhắc lại: "Đừng sợ, vì Ta ở với ngươi; chớ kinh khiếp, vì Ta là Đức Chúa Trời ngươi".

Sau đó, Môise chạy trốn qua Mađian. Ông đã ở tại đó 40 năm, làm nghề chăn chiên cho ông gia. Ông có vợ và hai con trai. Một vị hoàng tử của đại cường quốc Ảrập đã từng sống hết sức sung sướng, có hi vọng một ngày nào đó sẽ làm vua Ai Cập. Nhưng bây giờ, ông đã bỏ hoàng cung Ai Cập ra đi và mất hết mọi sự. Từ một vị hoàng tử, ông đã trở thành một gả chăn chiên. Dầu vậy, chúng ta hiểu và được Kinh thánh dạy rằng Môise mất hết những gì thuộc về trần gian để ông được những gì thuộc về Thiên Đàng, ông mất hết những vinh hoa phú quý tạm thời để được phước đời đời mà không có gì so sánh. Chúng ta học hỏi một phương diện nữa, nếu chúng ta muốn theo ý Chúa, muốn phục vụ Ngài, chúng ta sẵn sàng trả một giá, có khi giá đó là mất địa vị, mất tiền bạc, mất của cải, và chỉ còn hai bàn tay trắng. Nhưng chúng ta mất như vậy chỉ là mất của cải tạm thời, của cải tại trần gian, để rồi chúng ta sẽ được những gì thuộc về Thiên Đàng, thuộc về cõi đời đời. Chúa Giêxu bảo rằng: "Nếu ai theo Ta, dầu phải mất của cải, thậm chí mất anh, chị, em, bà con ... thì sẽ được trăm lần hơn, cả đời này và cả đời sau".

Vì vậy, tôi thiết tưởng Môise không bao giờ hối tiếc về những sự mất mát đó. Vì nếu ông cứ ở lại trong hoàng cung để làm vua Ai Cập thì chúng ta chẳng hề biết Môise là ai. Ông hưởng cuộc đời nhung lụa, rồi chết đi như mọi người khác. Nhưng ông đã sẵn sàng ra đi để được những gì còn lại đến đời đời. Và hôm nay, cả Thế giới Cơ Đốc Giáo đều biết Môise. Ông trở thành một lãnh tụ của một dân thuộc về Đức Chúa Trời. Vì vậy, ông gieo rất ít, nhưng gặt lại rất nhiều, ông đã mất không bao nhiêu, nhưng được lại những gì không thể so sánh.

Môise có lòng yêu Chúa, yêu đồng bào, muốn tôn vinh Ngài qua cuộc giải phóng dân tộc mình ra khỏi xứ Êdíptô. Kinh thánh bảo rằng ông là người tri thức và tài năng. Tuy nhiên, tất cả những điều đó không đủ cho ông phục vụ Chúa, không đủ cho ông làm nhà lãnh tụ để giải phóng dân Ysơraên. Vì vậy, ông phải mất 40 năm để tốt nghiệp trong trường của Đức Chúa Trời. Tốt nghiệp các trường Đại học ở Ai Cập chẳng qua là A, B, C của trường Đại học Đức Chúa Trời. Trường của Đức Chúa Trời là trường trong đồng vắng. Ông ở riêng trong đó với Đức Chúa Trời và 40 năm đó đủ cho Đức Chúa Trời dạy dỗ, đào luyện như là bạc vàng để sau này ông xứng đáng phục vụ Chúa, lãnh đạo dân Ysơraên.

Bốn mươi năm đối với chúng ta như là quá dài, mất nhiều thì giờ quá. Nhưng trong quan điểm của Đức Chúa Trời thì không phải là phí đâu, mà ngược lại hết sức cần. Chúng ta đọc Kinh thánh thì thấy rằng Tiên tri Êli phải ngồi bên khe Kêrít một thời gian. Tiên tri Êxêchiên ngồi bên bờ sông Kêba một thời gian, Phaolô vào đồng vắng Ảrập hơn 3 năm, sứ đồ Giăng bị lưu đày tại hoang đảo Bátmô không biết là bao lâu. Chúa Giêxu đã phục vụ Giôsép và Mari 30 năm tại Naxarét. Nhưng sau đó chúng ta thấy Êli đã trọn đời phục vụ cho đến khi được cất lên trời. Êxêchiên ngang hàng với Giêrêmi, với Êsai và những Tiên tri lớn. Phao lô là một sứ đồ nổi tiếng mà khắp Thế giới xưa nay ai nấy đều biết. Sứ đồ Giăng đã viết sách Khải Huyền, là một quyển sách quan trọng mà trong cả Kinh Thánh không thể thiếu được. Chúa Giêxu trở thành nhân vật vĩ đại nhất trên trời và dưới đất này. Ngài trở thành Chúa Cứu Thế.

Như vậy, những thời gian các vị này ở với Đức Chúa Trời trong nơi hẻo lánh nào đó, là họ phải học những bài học mà không có giáo sư nào, không có trường Đại học nào ở Thế gian này dạy được. Nhờ đó, họ trở thành những công cụ đắc lực trong tay của Chúa.

Mỗi chúng ta phải biết ở riêng với Đức Chúa Trời, quỳ xuống nơi chân Ngài trong một đêm tăm tối nào đó, hoặc trong nhà tù hay trong trại học tập cũng được, để chính chúng ta được Ngài đào luyện như Môise 40 năm trong đồng vắng Mađian. Chúng ta thường thích nói hơn là thích nghe. Nếu Chúa nói thì chúng ta phải nghe. Chúng ta thường thấy những người cãi nhau, không ai là người muốn nghe, hết thảy đều muốn nói, hết thảy nói một lược và không giải quyết được nan đề. Nhưng chúng ta phải tập nghe trước khi nói, nếu người nào biết nghe trước khi nói thì mới biết nói. Kinh thánh nói về Chúa Giêxu là Đấng nghe: "Chúa Giêhôva đã ban cho Ta cái lưỡi của người được dạy dỗ, hầu cho Ta biết dùng lời nói nâng đỡ kẻ mệt mỏi. Ngài đánh thức Ta mỗi buổi sớm mai, đánh thức tai Ta để nghe lời Ngài dạy như học trò vậy" (Êsai 50.4). Ngài thức dậy vào lúc sáng sớm, yên lặng nghe Đức Chúa Trời phán dạy như học trò nghe giáo sư dạy vậy, nhờ đó Ngài có cái lưỡi được dạy dỗ, biết dùng cái lưỡi đó nâng đỡ kẻ mệt mỏi, an ủi kẻ ngã lòng. Chúng ta thường dùng cái lưỡi nếu không khéo thì cái lưỡi đó là cái lưỡi xác thịt, nói những lời không xứng đáng, và gây đau khổ cho người nghe. Vì vậy, chúng ta phải học tập yên lặng nghe tiếng của Chúa cho đến khi chúng ta xứng đáng nói lên, dầu ít lời, nhưng có lợi cho người nghe.

II. CHÚA KÊU GỌI MÔISE QUA MỘT DỊ TƯỢNG:

Khi Môise chăn chiên trong đồng vắng, dưới chân núi Hôrếp (bây giờ là núi Sinai), thình lình ông thấy một bụi gai cháy. Trong đồng vắng, thỉnh thoảng vẫn có lửa cháy, vì cái nóng mùa hè làm những bụi gai khô đi và dễ phát hỏa. Nhưng lần này, ông thấy bụi gai cháy và cháy mãi, không tàn. Ông lấy làm ngạc nhiên và tẻ bước lại gần để xem. Khi đến gần, ông nghe tiếng của Đức Chúa Trời từ trong bụi gai: "Môise, Môise!". Môise thưa rằng: "Có tôi đây!". Chúa bảo: "Lại gần chốn này, hãy cởi giày ngươi ra, vì chỗ ngươi đang đứng là đất Thánh". Môise giựt mình!

Đức Chúa Trời ngự nơi bụi gai và nơi này trở thành đất Thánh. Môise không được đứng gần chỗ đó, mà phải cởi giày ra, đồng thời che mặt lại, vì sợ nhìn đến Đức Chúa Trời.

Đức Chúa Trời chí thánh, nơi nào Ngài ngự chỗ đó là Thánh, mà kẻ đứng gần phải cởi giày ra. Khi chúng ta nhơn danh Chúa nhóm lại để thờ phượng Ngài, Ngài ngự giữa chúng ta, vì thế mỗi chúng ta phải giữ một lòng cung kính, khiêm nhường, trang nghiêm, đứng đi tề chỉnh, nói năng phải lời, kẻo e chúng ta lâm vào cái tội như Nađáp và Abihu, hai thầy tế lễ đã không giữ sự kỉnh kiền mà phải ngã chết ngay trong đền thờ của Đức Chúa Trời, đang khi còn mặc áo lễ. Chúng ta hãy nhớ một câu Chúa nói với dân Ysơraên: "Khi các ngươi đến chầu trước mặt Ta, ai khiến các ngươi giày đạp hành lang Ta?"(Êsai 1;12). "Giày đạp" có nghĩa gì? - Giày đạp là khinh dễ hành lang của Đức Chúa Trời - Lời nơi Thánh, thuộc về đền thờ nơi có Chúa ngự. Dân Ysơraên đã giày đạp hành lang, tức là bước vào đó thiếu kỉnh kiền, trang nghiêm, không kinh sợ, vì vậy, Chúa quở trách họ nặng lời mà bảo rằng: "Thôi đừng dâng của lễ chay vô ích cho Ta nữa ... Thật, lòng Ta ghét những ngày trăng mới và kỳ lễ các ngươi là nặng nề cho Ta, Ta lấy làm mệt mà gánh lấy. Vậy nên, khi các ngươi giơ tay, thì Ta che mắt khỏi các ngươi. Khi các ngươi cầu nguyện rườm rà, Ta chẳng thèm nghe"(Êsai 1.13-15).

Mỗi khi chúng ta bước vào Nhà thờ, chúng ta phải cẩn thận trong hành vi, trong tư tưởng, trong ngôn ngữ, kẻo e chúng ta giày đạp hành lang thánh của Đức Chúa Trời, mà khiến cho Nhà Thờ trở thành nơi phàm tục mà chúng ta phải gặt lấy những hậu quả tao hại không lường được. "Đức Chúa Trời không chịu khinh dễ đâu; vì ai gieo giống chi lại gặt giống ấy". Thi thiên 93.5 chép: "Hỡi Đức Giêhôva, các chứng cớ Ngài rất là chắc chắn. Sự thánh khiết là xứng đáng cho nhà Ngài cho đến đời đời". Sự khánh thiết là xứng đáng cho nhà Ngài nghĩa là nhà của Chúa, nơi chúng ta thờ phượng phải là nơi thánh khiết, đáng được Chúa ngự để Ngài ban phước cho chúng ta. Đừng bao giờ phạm vào tội giày đạp hành lang Chúa, làm nơi thờ phượng, nơi Chúa ngự trở thành ô uế. Phải rất cẩn thận và mong rằng kể từ đây chúng ta luôn nhớ câu chuyện này. Chúa bảo: "Hãy cởi giày ngươi ra, vì chỗ ngươi, đang đứng là đất Thánh". Trước sự hiện diện của Chúa, chúng ta phải cúi đầu, che mặt và ngậm miệng lại.

Qua dị tượng bụi gai cháy không tàn, Chúa muốn dạy gì cho Môise? Khi Môise thấy nỗi khổ của đồng bào và biết được âm mưu của Aicập muốn tiêu diệt dân Do Thái bằng đủ mọi cách thì ông nóng lòng muốn giải cứu họ. Nhưng ông thất bại, phải vào trong đồng vắng chăn chiên 40 năm. Tôi đoán chắc tâm trạng của ông lúc đó đầy đau đớn. Ông nghĩ rằng dân Ysơraên chắc bị tiêu diệt trong xứ Êdíptô, vì cơn bắt bớ khủng khiếp như lửa hững cháy và chắc một ngày nào đó dân Ysơraên bị tàn lụi đi.

Vì thế, Chúa cho ông thấy dị tượng một bụi gai cháy mãi không tàn. Chúa muốn nói cho Môise biết rằng Ngài đang ở giữa bụi gai đang cháy, nên dầu lửa có cháy bao lâu, với sức nóng nào cũng không thể làm cho bụi gai tàn được. Dân Ysơraên cũng vậy, dầu làm nô lệ trong Ai cập đến mức nào, dầu cơn bắt bớ đến độ nào thì cũng không bao giờ tiêu diệt được dân sự đó, vì Ngài ở với họ, ở trong họ. Nên họ như ba bạn Hêbơrơ bị quăng vào trong lò lửa nóng gấp bảy lần trước kia, cũng không vì lý do đó mà họ bị tàn tã theo thời gian hay là bị tiêu diệt lần hồi, nhưng họ sẽ ngày càng mạnh mẽ và trường tồn. Cảm tại Đức Chúa Trời!
Phải chăng các ông bà anh chị em cũng như tôi nhìn về tương lai, chúng ta sẽ hoang mang, sợ hãi, lo cho Hội Thánh tương lai của Chúa sẽ mai một một ngày nào đó? Nhưng sứ điệp mà Chúa phán cho tôi và quí ông bà anh chị là: Dầu Hội Thánh của Chúa ở bất cứ nơi đâu, thuộc mọi thời đại mà lâm vào tình trạng như dân Ysơraên, thì Đức Chúa Trời ở giữa Hội Thánh, ở trong Hội Thánh. Cũng như Chúa ở giữa bụi gai đang cháy, bụi gai không bao giờ tàn thì Hội Thánh có Chúa ở giữa cũng không bao giờ tàn. Chúa bảo rằng: "Các cửa âm phủ chẳng thắng được hội ấy" và "Ta sẽ cùng ở với các ngươi luôn cho đến kì tận thế". Đó là niềm an ủi khích lệ chúng ta ngày nay, cũng như Môise ngày xưa.

III.CHÚA SAI MÔISE ĐI GIẢI PHÓNG DÂN YSƠRAÊN:

1. Chúa biết nỗi đau đớn của dân Ysơraaên
. "Đức Giêhôva phán rằng: Ta đã thấy rõ ràng sự cực khổ của dân Ta tại xứ Êdíptô và có nghe thấy tiếng kêu rên vì cớ người đốc công của nó, phải, Ta biết được nỗi đau đớn của nó. Ta ngự xuống đặng cứu dân này khỏi tay người Êdíptô, dẫn xứ ấy lên đến một xứ kia đẹp đẽ và rộng rãi, đượm sữa và mật, tức là xứ Canaan"(Xuất 3:7-8).

Chúng ta suy niệm về Chúa qua các câu Kinh Thánh trên:
- "Ta đã thấy". Thấy gì? - "Thấy sự cực khổ của dân Ta".
- "Ta đã nghe". Nghe gì? - "Nghe tiếng kêu la".
- "Ta đã biết". Biết gì? - ""Biết nỗi đau đớn của họ".
- "Ta đã ngự xuống". Để làm gì? - "Để giải cứu".
"_Ta thấy, Ta nghe, Ta biết, Ta ngự xuống".

Bốn điều đó nói cho chúng ta rằng Đức Chúa Trời không phải như hình tượng vô tri, có mắt không thấy, có tai không nghe, có miệng không nói, có chân không đi. Không phải như vậy! Đức Chúa Trời thấy được sự cực khổ của chúng ta, nghe được tiếng kêu la của chúng ta, biết được nỗi đau đớn của chúng ta và sẵn sàng dùng quyền năng vô cùng của Ngài giải cứu chúng ta. Đó là niềm khích lệ dân Ysơraên ngày xưa và Hội Thánh của Chúa trải qua các đời, khiến cho chúng ta mạnh dạn trên con đường theo Chúa, kêu cầu Chúa và chờ đợi không lâu Ngài sẽ giải cứu chúng ta.
2. Chúa sai Môise đi. "Vậy bây giờ hãy lại đây đặng Ta sai ngươi đi đến Pharaôn, để dắt dân Ta là dân Ysơraên ra khỏi xứ Êdíptô"(Xuất 3.10). "Bây giờ hãy lại đây, Ta sai ngươi đi". Cảm tạ Chúa, bây giờ thì không phải Môise tự ý đi con đường của mình, làm công việc của nình, nhưng được Chúa sai đi làm công việc của Chúa. Dầu vậy, tội nghiệp Môise! Đã một lần thất bại, bây giờ ông sợ quá! Môise thưa rằng: "Tôi là ai dám đi đến Pharaôn đặng dắt dân Ysơraên ra khỏi xứ Êdíptô?".

Bây giờ ông biết mình rồi, chỉ là một gả chăn chiên,  chỉ có một cây gậy thôi, làm sao dám đương đầu với một đại cường quốc? Vì vậy ông nói một điềøu rất phải: Tôi không dám đâu, tôi là ai mà dám đến với hoàng đế Aicập, bảo ông ấy phóng thích dân Ysơraên? Đó là điều bất năng!

Vì vậy, Chúa phán thầm với Môise: "Ta sẽ ở cùng ngươi". "Ta sẽ ở cùng ngươi", nghĩa là không phải Môise làm, nhưng Chúa làm, ông chẳng qua là công cụ trong tay của Chúa. Ông cứ đi Chúa sẽ làm việc, Ngài sẽ bảo đảm cho ông qua lời hứa Ngài: "Ta sẽ ở cùng ".

Môise đã có một lần bị dân Ysơraên từ chối khi ông can giám hai người Ysơraên đánh lộn với nhau. Bây giờ ông sợ rằng đến với dân Ysơraên một lần nữa thì họ cũng gạt ông ra. Thành thử ông hỏi: "Nếu họ hỏi tên Ngài là chi thì tôi nói vói họ làm sao?". Chúa bảo: "Ta là Đấng tự hữu hằng hữu".

Ôi đó là cái tên kì diệu nhất từ xưa đến nay, cả Thế giới không hề có ai có danh hiệu đó. Tự hữu là Ngài tự nhiên mà có. Hằng hữu là có từ đời này qua đời kia, cho đến vô cùng tận. Chúa là Đấng hiện có, đã có và còn cho đến cuối cùng. Đầu tiên và cuối cùng. Hôm qua, hôm nay, cho đến đời đời không hề thay đổi.
Thưa quí ông bà anh chị, Đấng mà chúng ta tôn thờ, phục vụ, tin cậy là một Đấng hằng hữu, tức là Ngài sống đời đời. Chúng ta phải học biết điều này và xin Chúa cho chúng ta biết hoàn toàn tin cậy và nắm giữ chân lí này.

Nếu ai học ngoại ngữ thì biết từ này lớn lắm: "ĐẤNG TỰ HỮU HẰNG HỮU", là chúng ta dịch theo tiếng Hoa. Nhưng tiếng Pháp là: "JE SUIS CELUI OUI SUIS", nghĩa là lúc nào Ngài cũng hiện tại. Tiếng Anh cũng nói cách như vậy: "I AM WHO I AM".

Vì vậy chúng ta lấy làm sung sướng mà tin cậy và vâng lời thờ phượng Ngài. Trước khi về trời, Chúa Giêxu đã bảo: "Hết thảy quyền phép trên trời dưới đất đã giao cho Ta".

Cảm tạ ơn Chúa, Hoàng đế Ai CẬp chỉ có quyền hành trên một mảnh đất nhỏ của quả Địa Cầu này, nhưng Chúa Giêxu không những có quyền trong cả Địa cầu này, mà lại có quyền trong cả cõi Thiên đàng , vũ trụ. Quyền của Chúa là vô hạn, so với Pharaôn thì ông ta có nghĩa lý gì, chẳng qua là hạt cát trong sa mạc hay giọt nước trong đại dương mà thôi. Bao nhiêu Pharaôn - tức là Hoàng đế Ai cập - đã qua đi, nhưng Đức Chúa Trời vẫn còn. Bao nhiêu bậc anh hùng, bao nhiêu hào kiệt, vĩ nhân lần lượt qua đi, nhưng Đức Chúa Trời, Chúa Giêxu còn mãi mãi.

Vì vậy, Ngài bảo rằng: "Ta thường ở cùng các ngươi luôn cho đến tận thế". Hội thánh của Chúa sẽ không bao giờ bị tàn tạ theo thời gian. Dầu lửa hực có đốt cháy gấp bảy lần cũng không bao giờ tiêu diệt được Hội thánh của Đức Chúa Trời, vì chính Ngài ở với chúng ta, ở trong chúng ta và Ngài sẽ bảo vệ chúng ta trong tay quyền năng vô hạn của Ngài.

Cầu Chúa giúp chúng ta hãnh diện, vui mừng, cảm ta, ca ngợi Chúa và xin Ngài cho chúng ta hăng say trên con đường theo Ngài, không sợ hãi gì, bởi vì Chúa toàn năng, toàn ái, toàn tri, toàn thiện, vô thủy, vô chung ở với chúng ta và ở trong chúng ta.
 
Cập nhật ( 03/04/2006 )
 
< Trước   Tiếp >
Bài Mới Đăng
Sách Hay
Hat_giong_3.jpg
Hanh_trinh_cover_2.jpg
MS_Mieng.jpg
Tìm Kiếm
 
© 2014 www.mytnpa.org
Design by www.Mytnpa.org